
TrumLamBieng
|
Tỉ Tê Cho Nhóc Nghe NèSáng nay bỗng dưng thèm được viết, nhưng rồi chẳng biết viết gì ngoài những ý nghĩ vu vơ, trống rỗng ..... và làm biếng thế là ko muốn viết nữa,,,,,, định đi phá chúc xiu mà chắc cái 4rum của thằng Nhóc ko cho mình phá,,,,,, ko type tiếng việt đuợc ,,, cà chớn bạo,,,,,,,ko phá đuợc mình nói ngồi coi,,, thằng Nhóc lại bảo sao chị ko viết nhật ký đi,,,, chị hẹn wa`i ,,,,,,,ối giời,,,,, chị nó đang làm biếng ,,, uh thì viết đại 5 ...3 chử cho nó đọc chơi hihi,,, Nhóc mà hiẻu chị nói cái gì chắc cũng hơi mệt :)),,,,, mình đã biểu ko type tiếng việt đuợc.... nó lại kiu thì chi copi and paste lại là đuợc ,,,, tránh đâu cũng ko khỏi nó hahaha ,,,,nhóc lộn xộn thì thôi,,,,,,,,,, okie bắc đầu tỉ tê với nguời ta hỉ Nhóc :),,,,,,
Cuộc đời vốn ngắn ngủi, ta phải sống làm sao đây ? Theo ý của mình hay vì người khác .....? Theo ý của mình thì chắc hẳn làm người khác đau, còn như tránh đau lòng cho người ta thì liệu mình có thích không ? Có vui không ? ...Ta biết, ta sẽ chẳng vui ...Có đôi lúc ta mong cuộc sống ngắn lại hơn nữa ......ngắn hơn nữa ....không phải vì ta chán đời, cũng không phải vì ta chán người, mà vì ta sợ mình làm đau lòng họ ....Biết trả lời sao cho người được vui ....?
Biết trả lời sao cho bản thân được yên ổn ...?
Ừ thôi ..! Đành để thời gian vậy ....
Nhưng thời gian rồi sẽ phai mờ mọi thứ ..? Hay thời gian vẫn cứ kéo dài nổi lắng lo trong lòng ....? Thời gian khiến cho trái tim người hằn sâu những vết đau ...?
Có nhiều khi ta tưởng là mọi thứ có thể đã bị lãng quên, nhưng không, nó vẫn đó, vẫn hàng ngày âm thầm chen vào cuộc sống của ta ...của người ....nhiều lúc ta chẳng biết phải làm sao cho đúng ...nên chống chọi lại nó, xóa hẳn nó đi hay cứ để mặc chuyện ra sao thì ra ...ta chẳng biết ....và nực cười là ta không biết mình đang bị phiền, hay đang sống vui vẻ nữa .....nó mâu thuẩn đến mức độ đó á ....rỏ là ...không biết có ai giống ta không ? ...
Hết muốn viết nữa rùi Nhóc ơi,,,,, tạm thơi bí nhiêu heng,,,,
Chẳng biết copi/paste wa đây có đọc đuợc tiếng việt có dấu konưa,,, hay ra tiếng tào lao,,, thì uổng công lam siềng ah
|
Peek-a-Boo
|
Hah...thì ra là vô địch làm biếng. Bắt tay bắt tay...
Copy/paste cũng được đó TLB, nhưng có vài chữ bị thiếu dấu...
Chuyện đời thì nhiều quá...không biết làm sao mới phải mới đúng..không phải mình TLB nghĩ vậy đâu mà hầu hết ai cũng nghĩ như vậy thôi..
|
Vietboy336
|
Nhật Ký sao mà nói về đời kô vậy ta
mai ghi tiếp đi , boy vào đọc tiếp ok? nói về bí mật của con gái đi hay của chị cũng đc
|
nhungthienxu2711
|
ổng biết nhật ký hay ghê dzậy đó .. tui thích kiểu làm văn này heheh .. nghe giống như nói chuyện dzậy đó ...
|
TrumLamBieng
|
Hôm qua nói chuyện với thằng Cháu, ta cũng ko ngờ nhóc quậy ngày nào đó nay đã trưởng thành, biết suy nghĩ làm người lớn hẳn ra,,, chẳng bù cho Úc của nó,,, lần đầu tiên ta nghe nó tâm sự á,,,, Nhóc quậy lắm mới 14t bỏ học đi lang thang,,, quậy phá xóm làng,,, đánh lộn ko từ 1 ai,,, vậy mà bây giờ Nhóc đã sữa đổi,, chịu khó đi làm,,, ko phá phách nữa ta cũng mừng cho Nhóc,,,
Ta nghĩ cũng vì hoàn cảnh gia đình nên Nhóc ra nông nổi vậy,,, Nhóc có Ba có Mẹ có Anh có Chị,,, đầy đủ như bao gia đình khác,,, níu người ngoài ai ko hiểu hoàn cảnh gia đình Nhóc thì có lẻ đây là 1 gia đình đầm ấm,,, nhưng lại ko có hạnh phúc,,,,,
Nhóc bảo con có nhiều tâm sự lắm,,, và mới đây con biết được 1 chuyện này mà để dịp khác con sẽ kể Úc nghe ,,,, (ta nghĩ trong bụng chắc Nhóc mới ngắm nghía được em nào chớ ,,,,:) ta tò mò hỏi Nhóc,,,
Có chuyện gì vậy? Tại sao hôm nay ko nói mà để bữa khác?,,, chắc là con muốn vợ chứ gì?
Con còn nhỏ Úc ơi chưa đủ tuổi đâu,,,
Vậy chứ chuyện gì? nói đại nghe coi dài dòng quá làm Úc mày nhìu chuyện thêm ,,,
Thì chuyện của anh Hai con?
CHuyện của anh Hai??? thằng Nguyên chuẩn bị cưới vợ hả?
( ko biết có phải tại ta ế rồi cho nên hễ đứa cháu nào rục rịc chuyện gì la nghĩ ngay đến tụi nó muốn vợ lolzz)
Dạ ko phải?
Vậy chứ chuyện gì?????
Uh thì từ từ nói cho nghe Úc làm gi nôn vậy?
Uh ai biểu con dài dòng nên Úc phải hối thúc mày nói chứ :)
Chuyện của 24 năm về trước đáng lẽ Úc phải biết chứ
24 năm???? 24 năm về trước Úc mới ra đời mà sao úc biết được,,, thằng này giởn wài ( ta nói vậy chỉ giởn với Nhóc cho vui,, chứ ta biết chuyện đó từ lâi rồi,,,)
24 năm về trước sao?
Thì 24 năm về trước anh Hai con ko phải là con của Ba,, con và anh Hai ko cùng Cha,,, khi con biết được chuyện này con buồn lắm Úc ơi,,, Con nghe Ba Me nói chuyện nên con biết,,, anh Hai con buồn lắm,,,
Úc nè?
Gì Nhóc?
Úc nói cái gì với anh Hai con đi,,, để anh Hai con ko còn buồn nữa? ( ta cũng ko biết nên nói gì cho anh 2 Nhóc nữa?,,, từ xưa giờ ta đâu có phân biệt và chia rẻ anh 2 Nhóc đâu,,, ta thương nó như những đứa cháu khác,,,, ko nhửng chỉ ta mà cả gia đình ai cũng thương anh Hai nó cả,,,,, ta nghỉ chỉ cần những hành động,,, và quan tâm đến anh Hai nhóc,,, có lẻ nó cũng hiểu được tình thương của gia đình giành cho nó rồi)
Nhóc nói với ta nhiều chuyện ta ko khỏi ngạc nhiên,,, vì từ xưa đên giớ có khi nào Nhóc nói chuyện đàng hoàng đâu chứ? ta nghĩ nó chỉ là đưa con nit? nhưng ta đã lầm,,, Nhóc đã tư từ trưởng thành rồi?
Khanh con mấy tuổi rồi?( hay ko ta lại quên Nhóc mấy tuổi á)
Úc hỏi chơi hay giởn vậy? con mấy tuổi mà ko nhớ ha?
Uh Úc quên rồi tại nhìu cháu qua mà :P với lại úc cũng ko nhớ Úc nhiêu tuổi nữa á,,, thông cảm hỉ
Dạ,,, con 16 rồi Úc,,, Úc nhớ nha 2 năm nữa con 18 là con đã là người lớn Úc nha,,,,
Muốn làm người lớn lắm ah,,,, buồn phiền lắm nha Nhóc,,,, đủ thứ chuyện để làm và để lo,,,,
Dạ ko sao,,, con la con trai mà phải gian nan chứ
Câu chuyện chưa chấm dứt thằng Nhóc đòi đi hồ bơi với nhỏ bạn gái,,, thế là ko còn nói chuyện với Nhóc được nữa,,,,
Nhóc kể ta nghe về chuyện gia đình,,,, chuyện bạn bè,,, ta mới biết được Nhóc ko đơn giản như ta nghĩ,,,, Nhóc ko phải là cậu bé quây phá mà ta hay ghét Nhóc,,, và ngược lại bây giờ thì ta thương Nhóc nhìu hơn,,,, hy vọng dịp khác ta được nghe Nhóc tâm sự nữa,,,,,,, Dù ở hoằn cảnh nào đi nữa Úc cũng mong Nhóc, luôn sống vui vẻ, chửng chạc trong cuộc sống,,, ko buôn thả cuộc đời để mà lang thang lêu lỏng hư đốn Nhóc heng ,,,, mauhzzzzzzzzzz
Luv U
|
Peek-a-Boo
|
Cũng tội nghiệp cho thằng nhóc quá...sự thật phũ phàng thiệt. Nhưng chắc vì những chuyện này mà nó đã lớn rồi...chắc cũng phải nên chúc mừng.
|
css
|
NHẬT KÝ Dài wá chó nên css không dọc dc
|
TrumLamBieng
|
Hình như đông chưa về hẳn, thế nhưng sao tự dưng ta nghe rất lạnh. Có những lúc trong lòng mình trống trải lạ thường, hầu như mọi cuộc vui của đời điều không thể bù đấp lại được tâm trạng đơn độc đó .
Cuộc đời ....ta muôn lần vẫn không hiểu nổi ....con người ...thật ra quá hư hỏng ..có phải không ....? Vì con người luôn khao khát những cái mà mình vốn không thể có được, như anh ...như ta ...Anh vốn có tất cả ,,,,Hạnh phúc người ngoài nhìn thấy thì cũng chỉ là những hạnh phúc ảo ....Ta cố hoà vui vào cuộc sống của mình, ta cố chấp nhận tất cả những diễm phúc mà trời ban cho, nhưng ở một góc độ nào đó ....ta vẫn thấy buồn .....có lẽ bản tính của con người là tham lam, ích kỷ ....ta nghĩ thế ...!
Mình mãi rời xa trong cuộc tình đầy cay đắng,,, Mộng ước bình yên,,,, cầu xin Anh đứng gọi phone em nữa
Những tối chập chờn dỗ giấc mộng,,, gom bao dòng tin nhắn anh mang đến cho em nghe ray rứt trong tim, cho em mãi ko quên bao câu nói yêu thương vọng mãi trong đêm trường
Hãy cố quên Em,,,hãy cố quên,,,, xin Anh đừng gọi đến,,, xin thôi nhắn tin Em,,, Em đang muốn quên Anh,,, Em khao khát quên nhanh,,,, mong Anh cũng quên Em,,,,, để trái tim an lành
Đã bao nhiều lần rồi nhỉ,,,, ta ko nhớ rõ có lẽ rất nhiều lần anh gọi phone cho ta,,, nhưng ta ko nghe,,, và cũng ko gọi lại cho anh,,,,, ta thật tình chẳng có muốn làm vậy,,, nhưng ta chẳng biết làm sao,,, tình cảm của anh dành cho ta rất nhiều nhưng,,,, ta thì chỉ có cảm giác như 1 nguời bạn thân mà thôi,,,,, ta nghĩ nên ít nói chuyện nhiều thì có lẽ dần dần mọi chuyện sẽ đâu vào đấy,,,, ko hiểu sao ta thích kéo dài thời gian ra rứa ko biết,,,, ta muốn nói cho anh biết rõ những suy nghi của ta nhưng ta lại ko nói ,,,,
Câu hỏi về anh cứ thường hay lẫn quẩn trong ta mãi .....Ừ, nếu phiền quá, liệu ta có nên xóa hẳn đi không ? .....Con người ta sống được là nhờ đối diện với hoàn cảnh và ứng phó với nó, xử lý nó, chứ cuộc đời mà cứ như những trang sách, cứ lật mãi lật mãi như thế thì biết đến bao giờ hiểu nổi được đời đây ...cũng như ta, cứ chạy trốn , chạy trốn ....
Nhưng có ai trốn lấy ai đâu, chỉ là ta, ....ta trốn lấy chính mình thôi ...phải không ? ...
Phiền .....phiền quá ...!
|
Peek-a-Boo
|
Ôi..chị Trumlambieng à. Vậy mà em cứ nghĩ là mọi chuyện đã được giải quyết vẹn tòan rồi chứ. (Hay là làm biếng nữa?) Giải quyết lẹ lẹ nhé chị..chúc chị thành công!
|
TrumLamBieng
|
Uh thì chị cũng muốn giải quyết cho xong,,,, nhưng ai cố tình ko muốn đối diện với sự thật thì chị cũng đâu làm gì hơn,,,,, cứ từ từ để thời gian nguời ta sẽ hiểu và cũng ko trách mình
Trò Chơi Duyên Nợ !
Trên nửa đoạn đường đi
Một người dừng chân lại
Giọt lệ mặn khoé mi
Khóc cho lần vụng dại.
Còn lại nửa đoạn đường
Phơi úa vàng bờ cỏ
Hoàng hôn tím màu hờn
Phủ bờ vai nho nhỏ.
Bàn chân không nỡ bước
Đường như càng xa thêm
Thú đau chưa hết cuộc
Lòng rã rời. Sang đêm
Tìm đâu ra ánh đuốc
Soi sáng hồn cô liêu
Đèo quanh co, dốc ngược
Chạnh sầu con tim. Yêu !
Mê muội lắm phải chăng ?
Làn sương pha mắt ướt
Giọt vô tình ngở lăn
Thắm lòng đau. Bởn cợt !
Trả được không ai ơi
Nửa đoạn đường khúc khuỷ
Xa nhau, xa thiệt rồi
Đêm gục buồn. Nhỏ luỵ !
Giữa lối về bơ vơ
Một người toan chối bỏ
Một người vùi duyên tơ
Tình rơi trên ngọn cỏ
Đêm dài hơn bao đêm
Đường xa, xa hơn nữa
Sương giăng mờ, mờ thêm
Tàn trò chơi Duyên Nợ !
TTTT
|
TrumLamBieng
|
...Có một thời em điên cuồng chạy theo những khái niệm của anh để...chỉ được làm cái bóng anh, buồn cười và trẻ con anh nhỉ. Nhưng rồi cũng từ những khái niệm mù mờ không hình hài ấy em lại tìm được chính bản thân mình, có nên cảm ơn anh không? Dĩ nhiên là không, anh kiêu ngạo đến thế đã cùng. Để rồi em từng viết,
Đến với anh, em sẽ là em
Là thật chính mình, như chưa từng giả dối
Đến với anh, khi biển đời sóng nổi
Em cũng là mình, không cần chối - là ai !.
Vâng, anh mang con người em trở lại, để đứng trước những khái niệm của anh bây giờ em chỉ quay đi cười rủ rượi, không phải vì em không tôn trọng chúng nữa, không phải em không muốn nghe nữa, vì những khái niệm ấy mỗi ngày một mới, em vẫn thích thú ngồi nghe đấy chứ, nhưng không ảnh hưởng vào đời sống của em như ngày nào nữa. Em chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình dắt tay nhau dạo quanh những con đường hạnh phúc, đơn giản vì ở anh em tìm được sự bình yên, (sự bình yên mà bất kỳ ai cũng có thể tìm ở anh - một người bạn chân thành) Anh là của mọi người, em không ngại ngồi kể lể với anh hàng giờ những chuyện em chưa từng nói với ai. Và vì vậy, anh càng là "nhỏ bạn" thân của em hơn em rất sợ phải mất nhỏ bạn ấy, sợ hơn cả sợ mất "người yêu" thế nên em chưa bao giờ đặt chữ yêu vào giữa chúng ta.
Anh luôn là nơi ẩn náu bình yên
Để những khi mệt nhoài em tìm về trú ngụ
Nên đã hơn một lần em ví dụ
Có hôm nào em sẽ phải yêu anh...
Cái hôm nào đó sẽ chẳng bao giờ xãy ra anh nhỉ. Trẻ con của ngày xưa đã học trưởng thành, hay ít ra trưởng thành chỉ trong khái niệm của anh. Anh hãy mãi mãi là người bạn, là nơi ẩn náu bình yên của em nhá.
|
Peek-a-Boo
|
JIOUTDGTS 156356..hiểu không chị?
Buồn quá..em đọc nhật ký của chị mà không biết vào lối nào để rồi tự tìm mình trong câu chuyện của chị nữa...Để em đi tìm exit..
|
TrumLamBieng
|
| Peek-a-Boo đã viết : | ..hiểu không chị?
Buồn quá..em đọc nhật ký của chị mà không biết vào lối nào để rồi tự tìm mình trong câu chuyện của chị nữa...Để em đi tìm exit.. |
JIOUTDGTS 156356 là gì nhỉ,,, ko hiểu,, uh thì hiểu như thế này KFDSOPA 239864
nhật ký trên là vui chứ sao buồn nè,,,, :) đừng vào NHỏ à,,,,, vào rồi thóat ra hơi khó,,,, tính kiêu kỳ của chi đây mà ko thóat nổi ,,,,
|
TrumLamBieng
|
Không biết rượu có thật sự làm cho con người ta say không hở ....? Và khi say ...có phải thật sự con người ta không biết mình đã và đang làm gì không ?
Đêm ấy ta say lắm . Say đến nổi bước chân đi không vững, thế nhưng chẳng hiểu sao từng ý nghĩ của ta vẫn rỏ rệt, ta biết mình đang làm gì, ta biết cả những ý định của người khác . Vậy tại sao có người lại bảo khi say thì con người ta không biết trời trăng gì cả , có phải đó là một lời ngụy biện không ?
Anh cũng bảo thế, khi say, chính anh không biết gì . Lúc ấy ta chỉ biết nhìn anh với ánh mắt hoài nghi . Có phải anh đang nói thật hay cố tình che giấu ....? Không ! Ta nghĩ chính anh đang che giấu, vì ta đã thử rồi ....rượu vốn không khiến con người say đến nỗi quên tất cả được , bất quá nó chỉ khiến thể xác trở nên yếu đuối và quay cuồng với men nồng, chứ ý nghĩ, tư tưởng, vốn vẫn tỉnh táo hơn bao giờ ......ta tin thế ...!
Nếu vậy thì chính anh đã dối ta ....!
-------------
Ừ thì cuối cùng ta cũng bạo gan hỏi anh ...
- Có thật say thì anh không nhớ gì không ...
Anh cười và trả lời ...
- Nhớ chút chút ...!
Ta giả lơ hỏi lại ...
- Không nhớ gì hết thật à ...?
Anh lại cười ....và lập lại
- Nhớ chút chút ...!
Ta im lặng !
Cuộc đời này dễ mấy khi tìm được một người thật lòng với mình, nhưng dù có tìm được đi chăng nữa thì liệu tình cảm ấy có bền vững được không? ...Dĩ nhiên không, đâu có gì là vĩnh cửu ....! Ta biết chứ, nhưng có một phút nào đó, lòng ta chợt khát khao một thứ tình cảm vĩnh cửu, một thứ hương vị yêu đậm đà, tha thiết, dù rằng ta biết đó là điều không thể ở thế gian này ...vâng, nó vốn không thể có mà ....nên ta chỉ dám nghĩ thôi, chứ không mơ tưởng á ...!
--------------------------
Hôm Nay Dĩ Vãng Hôm Mai
Em gom lại những buồn vui xưa cũ
Tiễn chân anh vào dĩ vãng mai này
Mình còn gì để lưu luyến hôm nay
Chút tiếc nuối cũng theo ngày nhạt mất
Trở giấc lãng du còn nồng hương đất
Gót chân trần còn dấu bụi thời gian
Mơ đẹp quá mà đời thường không thật
Thực tế song hành với nghiệt ngã, trái ngang
Sông cứ chảy hết ròng rồi lại lớn
Bến trăm năm hết lở lại bồi
Nên lòng người cũng thường thay đổi
Cho kịp mùa nhịp sống mới lên ngôi
Và vội quá câu chào chưa kịp gửi
Tàu đã mang dấu vết lãng xa mờ
Anh - kỷ niệm mai này xa, xa mãi
Em trở về du mục với ngàn thơ
(Có giọt lệ cũng cất vào rương nhỏ
Để anh đi không vướng bận hành trình
Bài thuộc lòng trả xong đừng nhớ nữa
Nhắm mắt cũng quên dễ một cuộc tình ).
|
TrumLamBieng
|
Không Thể Yêu Nhau
Ta không thể yêu nhau
Nên mình thành bè bạn
Niêm vui còn chưa cạn
Khối sầu lơ lửng treo
Giọt lệ nào trong veo
Lăn dài nơi khoé mắt
Môi mềm như mím chặt
Tiếng nấc nuốt vào trong
Nửa đời phận long đong
Chợ tình buôn trăng gió
Ván cờ chơi đen đỏ
Buộc lòng vay nợ duyên
Thờ thấn mấy niềm riêng
Trói nụ cười gượng gạo
Nông nổi và điên đão
Mình gạt nhau, lừa nhau
Không thể yêu được sao
Nên mình thành bè bạn
Thở dài ! Ôi ngao ngán
Khối sầu lơ lửng treo !
|
TrumLamBieng
|
Always tell myself to be strong, but i guess i'm not. I feel something draping inside, heavy enough to tilt me down...strong enough to break me apart. Sad. Mad. Happy. Worried...all mingle in....each with a forceful touch. Wish i was still standing out there to grill...wish i'm still standing b4 the smoke...give me a reason to cry. Give me a reason to justify myself...
Lots of things i shouldn't think of..lots of things i shouldn't regret
|
TrumLamBieng
|
Người ta thì hay đối diện với sự việc, với hoàn cảnh ...để giải quyết, để ứng phó, để tìm hiểu ..v.v. ..có khi chỉ để chịu đựng ....còn ta thì ......tránh !
Tránh để thôi phiền !
Tránh để ....ừ mà có lẽ chỉ để tránh ..!
Ta biết tránh né không phải là giải pháp tốt cho cuộc đời của mình, nhưng ... ???
Ơ ! Thôi ...!
Có ra sao thì cũng do ta chọn ..phải không ?
Dường như ta đọc đâu đó câu ..." đàn bà thường hay dạy dột ..." ...đúng không ..ta chẳng biết ..nhưng ta thấy nó hình như na ná ..giống ta ...!
Lỡ ai mà trách thì ta trả lời tỉnh queo .." - Ơ! chứ chẳng lẽ khôn hoài ..người ta ghét thì sao .." ....
Nhưng nhiều cái dại đến nổi ta thấy thương cho số phận mình ghê ...., tội cho số phận của mình bị mình lèo lái ...tùm lum ....chẳng về đâu cho có đích ...!
|
Peek-a-Boo
|
Đàn ông cũng thường hay dạy dột vậy chị... chuyện thường tình.
Về những chuyện này...uhm..thì em muốn biết thêm chi tiết. Nhớ đó nhá.
|
TrumLamBieng
|
| Peek-a-Boo đã viết : | Đàn ông cũng thường hay dại dột vậy chị... chuyện thường tình.
Về những chuyện này...uhm..thì em muốn biết thêm chi tiết. Nhớ đó nhá. |
Nói chung đàn nào cũng dại dột hết em à,,, 1 lần dại để rồi học đuợc 1 bài học cho mình,, để dại lần thứ 2 lolz hihi j/k
Em muốn biết thêm chi tiêt gì về chuyện gì nữa nè,,,,
-----------------
Có những kỷ niệm, không biết sao khi hình dung lại thấy ngọt ngào quá ...! Mà nhớ nhiều như thế hong biết trái tim có bị cảm thương .....hàn hay hong nữa, mà người có nhớ về kỷ niệm không hở ? Hay chỉ chính ta thôi ...?
Ừ chắc là chỉ mình ta thôi á ...chứ ai lại rảnh rang mang vào tim mình những kỷ niệm của ngày qua chứ ...! Cuộc sống ở đây bận rộn quá mà ....! Ngày hai buổi cơm áo vật vã cả người rồi, đêm về lăn đùng ra ngủ ..chứ ai lại rảnh rang nhìn trăng nhìn sao chứ ...phải không ?
Mà cũng có những nỗi phiền nho nhỏ ....vương víu lấy mình hoài ....! Bảo là buồn lòng thì không đúng vì đời mà, dễ mấy khi ai được toại nguyện đâu ....! nên ta chỉ thấy hơi là lạ, hơi đau đau ...một chút thôi ...! ..Ừ ! Một chút đủ để giọt mắt rưng tròng nhưng chưa nặng tới nổi phải rơi ra ngoài á ..!
Đêm nay tự nhiên có chút phiền, chút nhớ , chút hờn, chút thương giăng búa xua trong tim ta á ...!
Hôm qua trò chuyện với nhóc, hai chị em nhắc đến tình yêu ..ta nửa đùa nửa thật với nhóc rằng :
- Thiệt ra trong tình yêu, cái cảm giác ban đầu là tuyệt nhất ...còn vướng vào thì khổ ...phải vật vả tranh đấu ...
Nhóc ngạc nhiên hỏi ..:
- Ơ phải tranh đấu cái chi hở chị ..?
hihih ...ta chả biết ...chắc tại ỷ cái tính làm chị nên hay làm tàn cho là sống nhiều hơn nhóc, kinh nghiệm hơn nhóc ..nên ....hay nói chuyện trời đất ....điên điên ....rồi ta tiếp :
- Ơ thì ví dụ như thường hay wonder này nọ, cải vả, giận hờn ..v.v.v
Không biết nhóc hiểu gì không ..mà nhóc ờ..một tiếng ...ta tiếp ...:
- Chị thấy rằng tình yêu thầm lặng trao đổi bằng ánh mắt thì tuyệt nhất ...
- Thầm lặng thì người ta có biết đâu, vậy đau hơn ...
Ta tỏ vẻ kinh nghiệm bảo :
- Ơ không, biết á nhóc, nhưng vì lý do gì đó ...nên chỉ yêu lặng thầm thôi ..
- Trời lạng wuạng ..ý lãng mạng quá dị chị ...
Ta cười ..nhóc cười ....Ừ lạng quạng thật ...Như anh ...như ta ....
|
TrumLamBieng
|
... Ngày cứ thế dài ra, đêm cũng thế... dài ra. Thừa thải với chính mình. Đôi bàn tay chỉ biết bó gối nhìn mình ngồi "chán chường"...nhìn về một con đường không ánh sáng. Phía trước là biển nay núi, đèo cao hay trũng thấp, đường phẳng hay gập ghềnh... mông lung quá. Mà cần biết để làm gì? Dù chậm, dù nhanh, dù sáng, dù tối...con lừa vẫn phải lê từng bước ì ạch mà đi. Đâu thể đứng ì một chỗ. Có muốn cũng không... có chỗ để mà đứng, phải không...?!
_Vui không?
_Không !
_Vậy là buồn? Mà tại sao phải buồn, đáng lý ra...
_Ơ ngộ nhỉ... không vui đâu hẳn đã là buồn...
_Khác rồi..!
_Ừ ! Con người trưởng thành cùng thời gian mà...
_Khác...! Quá khác rồi...
_Ừ ! Đâu ai ở hoài một vị trí
Cuộc sống là những mắc xích mâu thuẩn, ta gắn liền cái mâu thuẩn này với cái mâu thuẩn khác. Đơn giản làm nên hạnh phúc. Sao ta cứ tự rắc rối lấy mình. Cười cũng một kiếp người, khóc cũng một kiếp người. một ngày trôi qua như chớp mắt. Nhưng...đôi khi chỉ cần một vài giây đủ để "quyết định buồn vui của một đời người". Đừng hỏi sao bất công đến vậy. Life's not fair.
Ta không biết rồi đây ta chọn lối sống nào cho bản thân nữa ....sao có đôi lúc ta phát hiện, dường như ta chẳng lớn lên tí nào so với thời con nít của mình ....
Chợt có một nỗi buồn mông mênh lướt nhẹ qua ....Ta bỗng chùng lòng ......ngã quị .....! Đời rộng lớn quá mà ta chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi ....!
Chiều nay bỗng dưng buồn là lạ ...! Chiều nay bỗng dưng ta thèm được là một đưá trẻ nít vô cùng ....để thôi những muộn phiền của người lớn ....để thôi những lo âu ở ngày mai ....!
|
TrumLamBieng
|
Không biết nữa, ....có phải ta khô khan lắm không ? có phải ta lãnh đạm lắm không ? ....không biết á ...
Anh bảo ta trẻ con ..
Me bảo ta vô tư ...
Em bảo ta hay lảng ...xẹt ..
Bạn bảo ta điên ...
Người lạ bảo ta vui tính ...
Còn hắn ....hắn bảo ta lãnh đạm ...và khó tính ....! (tự dưng ta thích kiu nguời ta = hắn á ,,, lolzz nghe kỳ cục thiệt,,, but ai biểu kiu ta khó tính chi)
...cuối cùng thì có lẽ ta tin ở hắn hơn .....không phải ta tin ở sự phán xét của hắn, mà ta tin ở cách đối xử của ta dành riêng cho hắn, vốn lãnh đạm và khó tính ......mà có lẽ con người không thuộc vào một khuôn khổ nhất định nào cho cá tính của mình cả ..., ta nghĩ thế, ...! Có lẽ ở tùy người đối diện, tùy trường hợp mà mình phản ứng .., nên cá tính và cách đối xử cùng với cảm tình của mình cũng thay đổi theo từng hoàn cảnh .... Hoặc có lẽ mình có tất cả những cá tính đó, vì con người vốn phức tạp ...hoặc có lẽ người đối diện quá mẫn cảm từ những câu nói mà chính mình nghĩ là nó giản dị bình thường ...và căn cứ vào cảm giác vừa mới nhận được qua những câu nói vô tình người đối diện liền phát ra một bức hoạ về toàn diện con người của mình ....thế thì sai vô cùng ...phải không ..?
Tối qua Nhoc kể chuyện vui ta nghe,,, chuyện về 1 giấc mơ ko có thật,,, Nhóc bịa chuyện để mơ cũng hay bạo,,,,, ko hiểu sao ta lại rất thích nghe á,,, có 1 cảm giác là lạ,,, bởi vì ở giấc mơ đó ta tìm lại đuợc cho mình 1 cái gì đó của thời xa xưa,,,, ( Mơ đẹp quá mà đời thường không thật ,,,,,Thực tế song hành với nghiệt ngã, trái ngang) buồn nhỉ,,,,,
|
Peek-a-Boo
|
Ngày nào thì chị tâm sự cũng trùng trùng... Tính tình gì thì mỗi người cũng có 1 tí..nhưng đối với em...thì chị không khó tính chút nào... Chị có nhớ em nói là nếu chị giận em..em sẽ sợ 5 giây trước...rồi nhìn mặt chị... Cười
|
TrumLamBieng
|
Tâm sự trùng trùng la sao ??? hơi khó hiểu á,,,,, chị thấy chị rất ư là dễ tính,,,, khó mà giận ai,,,, nếu mà chị giận 1 ai đó,,, thì có chuyện lớn lắm mới giận nguoi ta thôi,,,,, còn đối với hắn chẳng hiểu sao,,, chị nói chuyện khác thuờng cho nên phán cho chị 1 câu Khó Tính
| Trích dẫn: | | Chị có nhớ em nói là nếu chị giận em..em sẽ sợ 5 giây trước...rồi nhìn mặt chị... Cười |
Tiệt chiêu hỉ,,, lần sau ko để cho em cười á,,, :P chị sẽ cho em sợ hết dám gặp chị luôn á
|
TrumLamBieng
|
Ta hứa với bản thân sẽ cố gắng mọi thứ, sẽ vương mình lên vượt qua tất cả, nhưng rồi, ta đối diện với chính mình, ta thấy một kẻ u sầu đang chờ đợi một lòng thương hại từ ta, ta tự dưng mềm nhũng ra và quên đi tất cả những lời hứa .
Tình yêu có thể mang đến cho người ta hy vọng và cũng như tướt đi tất cả mọi năng lực sinh tồn . Không biết tình yêu có tướt đi cái gì của ta không, sao bỗng nhiên ta không còn sức để ham muốn điều chi nữa . Mà không, hình như ta vẫn còn một chút xíu hy vọng nhỏ nhoi . Hy vọng anh sẽ hiểu ta . Cũng không biết để làm gì, có lẻ để trả lại ta tình yêu, và trả lại cho ta năng lực sống , trả lại ta những mơ ước cao vút mây xanh . Nhưng anh đã xa lắm rồi, và ta đang tập cho mình một lối sống và mơ ước mà phải tách rời tất cả các hình ảnh của anh qua một bên
"Thật ra mình đang muốn gì đây ? " Có bao giờ bạn lại tự đặc câu hỏi đó với chính mình không ? Có bao giờ bạn tự cảm thấy bất lực toàn diện trước hiện thực của mình không ? Cái cảm giác "bất lực " đó khó chịu đến dường nào . Nó khiến mình mềm nhủng ra và vô dụng đến không thể tưởng . Những lúc đó bạn làm gì, mơ gì ? Mình lại mơ một giấc ngủ thật dài, và khi trở dậy thì mọi việc sẽ bị xoá đi hoặc không hề xảy ra hoặc được giải quyết rồi . Mà chuyện của mình thì làm sao xóa , làm sao quên ?
chợt thoáng nghe một điều gì đó rất buồn , rất thất vọng ....
có lẽ cũng chỉ những cảm giác vớ vẫn thôi , có những điều mình không thể kéo lại nếu nó đã qua , có những cái mình không thể mong mà nó tới .
sao nửa đêm nay mình lại thức giấc chi nhỉ ? nếu như không thức giấc thì chắc không bị cảm giác này đâu .
rồi cũng chỉ biết thở dài, quay trở lại với giấc ngủ . Mình vớ vẫn đến thế đấy !
Cái làm mình khó chịu nhất là .....khi chợt nhận ra những suy nghĩ của mình là sai . Dù cái sai đó chỉ có bản thân biết, nhưng nó cảm thấy thất vọng vô cùng . Mình lại cứ sai hoài ....kỳ á !
|
chialcyone
|
| TrumLamBieng đã viết : |
chuyện về 1 giấc mơ ko có thật,,, |
chác là giấc mơ phiêu lãng rồi , vì giấc mơ nầy 85% kô bao giờ hiên ra
| TrumLamBieng đã viết : |
tự dưng ta thích kiu nguời ta = hắn á ,,, lolzz nghe kỳ cục thiệt,,, |
ehe em cũng thường gọi người ta bần hắn he là cổ đó
kô kỳ đâu chị ơii
chi oi, xin tang cho chi ^_^
|
TrumLamBieng
|
wow ko ngờ chialcyone suy nghĩ ra cho chị bài hat này á,,,, fê thiệt,,,, thanks em nhe,,,, khi nào co dịp dẫn đi ăn hậu tạ heng :)
"Thì nguoi làm biếng cũng khóc giống như ai :))"
|
TrumLamBieng
|
Có những mơ ước mong manh mà mình phải đổi cả cuộc đời cũng không sao tìm ra được . Nó đơn giản tới nổi ai nghe qua cũng cho đó là rất bình thường, nhưng chính vì sự bình thường đó mà nó không bao giờ có được cho mình cả .
Ai lớn lên cũng thèm một tình yêu chân thật, nhưng nào có ai may mắn được đâu . Lần yêu đầu tiên, yêu với cả con tim chân chính , và trút mọi ước mơ về tương lai vào nó . Nhưng rồi sao, đổ vỡ . Vỡ một cách không ngờ được . Mình hụt hẫn, mình mất chí hướng, mất niềm tin . Mình như cây cỏ xiu vẹo trước những cơn giông tố của cuộc đời . Để rồi, giông tố đứng im, bình yên trở lại . Nhưng mình còn có niềm tin nữa không ? Lòng mình còn có bình yên như xưa , và mình nhìn cuộc đời ra sao ? ..Tin chắc là toàn thất vọng .
Để rồi những ước mơ bình thường sau một thời gian cũng được khan phục, mình bắt đầu giảm bớt sự bình thường nữa . Có nghĩa là bình dị hơn cả cái bình thường ...Nhưng ác quá ...cả những điều đó cũng không có được .
Cuộc đời không biết là dài hay ngắn ? Mà sao nó chầm chậm trôi qua , riêng những cái mình chưa kịp thực hành thì đã đi vào hối tiếc .
Tình yêu có phải là nước mắt đâu mà sao khi chạm vào nó rồi ...mình lại khóc . Mình đưa mắt nhìn xung quanh hỏi bạn bè ...hỏi cha mẹ , hỏi chị em ...họ điều lắt đầu, bảo hạnh phúc rất mong manh và dể vỡ .Cuộc sống này có thực chỉ toàn là sự chịu đựng hoặc vùng lên hoặc chỉ là buông xuôi ...
Cuộc đời mới chưa đi được phân nữa mà mình như muốn ngả quỵ , không biết rồi mình có còn đủ sức để vượt qua những giông tố này không . Mình vốn mau nước mắt , và thiếu nhẫn nại , có lẻ chính vì thế nên đời đang rèn luyện mình thì phải . Nhưng luyện kiểu này hoài, không biết mình đủ ý chí vượt qua không ? Hay sẽ bị cuốn trôi và không tài trở lại vị trí ban đầu của cái tuổi mà mình chưa hiểu chuyện . Cái tuổi mà mình bắt đầu những ước mơ bình thường nhất .
++ Có Những Nỗi Buồn Ai Hiểu Cho Ai++
|
TrumLamBieng
|
Giọt nước mắt là niềm đau khó nói
trút lòng sầu trong giọt mắt mặn cay
lệ lăn dài, môi lại niếm, buồn thay
mong người hiểu, lại tự mình tìm khổ
Đêm buồn thế, lấy ai mà thố lộ
Lời nói rồi, người hiểu được hay không ?
Thôi thì thôi giấu kín tận đáy lòng
Để nước mắt được tràn dâng thoả thích
Ai có thể trải qua bao cảnh nghịch
Mà hồn không sa ngã bởi đau thương
Một mình ta đối diện với đêm trường
Tự dưng thấy bản thân mình gục chết
Mấy hôm nay ta mệt quá . Tay chân như rụng rời . Trí óc mệt nhoài . Ta thích thơ , thích đọc truyện, vậy mà ta không tài nào đọc nổi được . Ta thèm nói chuyện với anh . Thế nhưng khi anh gọi, ta không có đủ can đảm để mở cái phone lên . Bởi vì ta ko muốn dây dưa nữa,,, ta đã cố gắng cách xa anh,
Chiều qua anh rủ ta đi ăn, nhưng ta từ chối , ta hẹn anh lần khác, vì tối nay ta bận đi công chuyện, ai ngờ nói xạo bị bắc quả tang, ta và đám bạn rủ nhau đi ăn, thuờng ngày KH là nơi tụ tập của tụi này,,, tự dưng ta lại rủ họ vô VL,,, vừa buớc vô quán thì anh ngồi ngay bàn đầu á, định quay ra thì đã muộn rùi, đi ngang qua bàn ta chỉ nói đuợc 1 tiếng Hi,,, rồi biến thẳng vô bàn trong ngồi,, để mặc anh muốn nói gì nói,,, muốn nghĩ gì thì nghĩ,,,, chắc có lẽ giận ta lắm,,, nhưng ta kệ đuợc vậy thì càng tốt,,,,,
Ta vừa về đến nhà thì co phone gọi đến,,, ko có # ta nghĩ Vn gọi qua,,,
Hello!
Hi,,, sao đi ăn về sớm vậy?
Uh! thì ăn no rồi về,, chứ ở lại chi
Sao chiều anh rủ đi mà nói đi công chuyện
uh,, uh thì,,,, thì đi công chuyện xong rồi,,, còn sớm nên đi ăn
Oh! vậy sao gặp ở tiệm sao ko ngồi ăn chung,,,, ai cũng quen mà
uh,,,, ai cũng quen nhưng em ko quen,,, nên ko ngồi chung
Hey nói chuyện kiểu gì dzậy?
Uhmm kiểu cà chớn đó mà
Sao vậy?
Đâu có sao,,, xưa nay thích cà chớn hỏng biết sao?
No, truớc giờ đâu có dzậy,,, thay đổi nhanh dzậy
Uh con nguời thay đổi theo thời gian mà, đâu có gì lạ đâu
Thôi off phone nha, có gì nói chuyện sau,,,,
Ko biêt sao ta cà chua thiệt á,,, Sigh,,,, tại sao ta fải làm phải vậy ????
--------------------------------------------
Chúng mình đã có gì sâu nặng đâu?
khi ký ức trong anh trong em chỉ còn là kỷ niệm
giọt sương sớm hôm phút chốc tan biến
khi ánh dương ẩn hiện phía chân trời
Chúng mình đã có gì quyến luyến nhau chẳng nờ rời?
anh- cánh chim trời sải cánh bay muôn hướng
em- cơn gió mát thoảng qua bất chợt
thoáng bâng khuâng phớt nhẹ qua ánh nhìn
Chúng mình đã có gì thực chứng cho niềm tin?
chữ chung thủy sắc son há chỉ còn trong truyện cổ
em không tin khi tình anh dành cho em quá nhỏ
sự chân thành không đủ lấp đáy vực nghi nan
Chúng mình đã có gì gọi là nhớ miên mang?
anh và em vẫn hằng ngày gặp mặt
đôi câu chuyện trò, nụ cười người trao kẻ nhặt
có nhớ không? sao em ko một lần thắc mắc khi xa nhau.....
Chúng mình đã có gì gọi là của nhau đâu?
tình yêu kia phai màu theo năm tháng
cắt nghĩa sao đây ngoài một từ " chán"
đích đến thiên đường bị ngáng bởi tầm tay
|
Peek-a-Boo
|
Thì ra chuyện là vậy. Vạn Lợi..nhưng chẵng có lợi chút nào phải không chị? Hình như hai người 1 ý...nhưng ông trời lại trớ trêu nữa rồi..
|
TrumLamBieng
|
ừa Vạn Lợi,,, mà chẳng có lợi chút nào á,,,, tòan là Vạn Hại ko mới chết chạy đến KH rùi mà còn quay trở ra,,, leo qua VL ác ghớm
|
Ordinary Man
|
Một chùm làm biếng chăm chỉ ! Viết nhật kí dài như....tiểu thuyết !
|
Peek-a-Boo
|
Suy ra thì trùm làm siêng phải không? 1 Cuốn tiểu thuyết hấp dẫn.
|
TrumLamBieng
|
uhmm dạo này ta làm biếng viết ghia,,,, ta từ xưa chừ hong thích nhạc UHP,,, mổĩ lần nghe Nguời hát nhạc UHP là mình ghét,,, chê wài mặc dù bài đó hay ,,, cũng chê,,, Nguời nói UHP có nhiều bài đúng tâm trạng Nguời,,,, nên nguời thích,,,, Và bây giờ ta lại thích 1 bài UHP hát á,,,,, ta chỉ thích lời nhạc chứ ta chẳng mê tiếng hát,,,, " Thế đó em tình yêu là giấc chiêm bao,,, Phút giây bừng sáng thăng hoa,,, Một đêm vội vã mà dại khờ,,, Để em thức giấc cô đơn, bơ vơ nhìn giấc mơ qua,,, Nguời ta đã MÃi MÃi ra đi,,,,Mang theo trọn trái tim em ",,,,,,,,,,,
ta ko hiểu tại sao,,, con đuờng Nguời tự chọn để đi,,,, đã quyết định cuộc sống mới cho Nguời rồi,,, vậy tại sao lại còn trách ta,,,,, những gì ta nghỉ ta đã nói ra cho Nguời nghe,,, và cũng đống ý,,, Nguời đã hứa và nói với ta nhiều thứ,,, Nguời đã quên,,, " Thế đó em đời là như thế hởi em,,, Nguời ta ai cũng lắm tính toan,,,, trách than làm chi,,, khi tình là gian dối,,, Thế đó em thà là đau đớn để lớn khôn,, còn hơn cứ mãi sống thơ ngây,,,,có đâu tình yêu như em thuờng hay mơ uớc,,,,,,,, Khi tình đi qua rồi mình mới cảm thấy tiếc nuối,,,, phải chi,,, uh phải chi,,,, " Nuớc mắt có làm nổi đau nguôi ngoai thì xin hãy khóc thật lòng,,, Hãy khóc để rồi cố wên nổi đau này,,, Giờ đây còn chi đâu cho em níu kéo niềm tin" ,,,,, Ta mong 1 ánh sao nhưng ko 1 vì sao nào ẩn hiện để chút hy vọng mong manh tan vỡ theo gió rồi . Gió vẫn ko ngừng ập vào thân mình như muốn cuốn ta về ngược lại hướng đi, cái ào ạt ấy vô tình làm nỗi đau trong ta tê tái nhưng chính nhờ nỗi đau tê tái ấy đã khiến ta sợ hãi ...vững bước xa rời phía ngược lại nơi anh ....
|
Vietboy336
|
hay clap, có ý nghĩa đó chị, nhưng ko hiểu aha giởn thôi, vừa nghe nhạc vừa đọc fe quá
|
TrumLamBieng
|
Nỗi Buồn Ko Tên
Gặp mà chi nửa lời ta chẳng nói
Anh là anh trong bóng tối phong sương
Đối với em anh chẳng chút yêu thương
Bởi kiếp trước nợ vươn em phải gánh ???
Những lúc buồn ước chi anh bên cạnh
Gạt giọt sầu khi anh tránh xa em
Sóng cuộn lòng nhức nhối khi tàn đêm
Tiếng thở dài trĩu thêm bao nỗi nhớ
Thà chẳng biết chẳng hay, tim chẳng vỡ
Chẳng xót lòng bỡ ngỡ nhận ra nhau
Em là gì sao không thể đổi trao
Bầu tâm sự đang nhuộm màu chia cách
Có những lúc phải chăng là thử thách
Nhìn anh sầu em trách em thật hư
Em muốn cùng anh chia sẽ tâm tư
Em muốn hiểu những điều anh đang nghĩ
Có phải chăng số phận người thi sĩ
Trọn cuộc đời mộng mị khó làm nên
Những vần thơ chấp vá mãi lênh đênh
Những nỗi buồn không tên hoài bám víu
++++++++++++++++++++++++++++
Đôi lúc thèm một nơi êm ả như thế này, để chỉ viết ...!
Lại một lần nữa ra đi, lại một lần nữa phiền muộn ...!
Đôi lúc cười hay khóc ... chính bản thân mình cũng không hiểu rõ ... kể cả buồn hay vui ... ước gì mình mãi như con vụ ... con vụ chụm đầu quay nhanh và quany nhanh , sói mòn trên mặt đất ... để lúc hết trớn thì ngã lăn ra ... hay có những lúc muốn mình mãi như con lật đật ... chạy tới chạy lui với dòng đời nghiệt ngã ... để rồi quên hết mọi thứ . Nhưng chẳng hề được ...
Ừ thì, ta vẫn là ta , chứ có hơn có kém gì đâu ...tranh đua với người, chạy theo cái hư ảo để làm gì ...! Thế mà có lúc, ta quên hẳn .
Mỗi lần nhớ lại lời của mình, ta chỉ biết thở dài, ta không phải tiếc nuối gì những quá khứ , nhưng có điều tại sao ta không dám sống cho mình, không dám yêu và cũng không dám mạnh dạng đi vào thực tế .
Còn riêng bạn thì sao nhỉ ...? Bạn chạy đua với cuộc đời, bạn đau khổ vì những cuộc tình trắng tay, bạn loanh quanh với hiện tại, bối rối với tương lai , nhưng bạn có nhớ về quá khứ không ? Những con đường quanh co , những hàng cây rợp bóng . Hồ nước, công viên ....và chính ta nữa .
Ngày tháng vẫn chong chênh như thế ...! Cái buồn nhất của một kiếp người là chợt nhận ra mình bơ vơ giữa dòng người ...và nhất là ...bị bỏ lại sau lưng ....!
Cái cảm giác bị bỏ rơi nó đau đau, nó cay cay, nó ...chua chát và ...xót xa lạ ...!
Những ngày tháng lao đao, những cuộc tình không phải ... không biết ta có lớn lên tí nào không , nhưng chỉ biết lòng ta cứ luôn tự nhắc nhở mình đừng nên dối lòng .
Tâm hồn ơi, xin được bình yên nhé ...!
|
|
|
|