Trái Tim VN Trái Tim VN
Chào Mừng Các Bạn Đến Với Trái Tim Việt


 
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Thành viênThành viên   NhómNhóm   Đăng kýĐăng ký 
 Lý lịchLý lịch   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng NhậpĐăng Nhập 


Mối Tình Thầm Kính

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trái Tim VN -> Nam Nhân Giao Dịch
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Peek-a-Boo
Trùm Phá Phách
Trùm Phá Phách


Ngày tham gia: 21 7 2006
Số bài: 934


Đến từ: [T]here

Bài gửiGửi: 8-15-2006 1:00 am    Tiêu đề: Mối Tình Thầm Kính  Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

PAB định đi ngủ rồi..nhưng ghé vào trang của sư phụ Khôi..đọc được 1 câu chuyện rất là cảm động..và thấy rất gần gũi cho nên post lên cho quý nam đọc... Hơi dài..nhưng đáng đọc. big grin Chàng trai hơi dại dột nhưng dại dột một cách rất ngây thơ...Cảm ơn cụ Khôi!



Mối tình thầm kính
Cho tới khi mười bảy tuổi, tôi vẫn chưa biết tình yêu là gì, có chăng chỉ là tình yêu ngây thơ của lứa tuổi học trò đầy thơ mộng. Tình yêu như một thứ gì xa vời vợi trong tâm tư của tôi mà tôi chưa bao giờ nghỉ tới. Trong những năm học Trung Học bên Việt Nam, tôi đả thầm yêu trộm nhớ biết bao cô nàng xinh đẹp, nhưng tôi củng nhận ra rằng, họ chỉ là những bông hoa tươi thắm trước bình minh, tỏa hương thơm rồi củng phai tàn đi trong phút chốc. Độ tuổi như tôi làm gì nhận thức được một tình yêu thật sự, tình yêu của cái luyến, cái vươn, cái thương, cái đợi. Có chăng chỉ là cái ảo giác trước mắt, cái đẹp của bên ngoài thay vì những gì tìm ẩn bên trong. Thật sự, tim tôi chưa một lần rung động thật sự trước khi tôi đặt chân tới nước Mỹ. Và năm đầu tiên nơi xứ lạ quê ngoài củng là năm tôi có một kỉ niệm khó quên trong đời. Tôi củng có một mối tình đầu tiên thơ mộng như bao người khác. Nhưng khác ở chổ, tôi có một mối tình đầu quá thầm kính và đau khổ biết bao:

Yêu em không dám tỏ lời
Khi em xa khuất để đời tôi đau.


Như bao người khác, vừa đặt chân tới Mỹ tôi đả phải bở ngở trước cuộc sống choáng ngộp bên nầy. Tôi muốn trở lại ngôi trường Trung Học, nhưng mà điều kiện không cho phép, nên tôi đành cất sách đến trường College học ESL để có nhiều thời gian đi làm để kiếm những đồng tiền đầu tiên trong đời, những đồng tiền ít ỏi nhưng đầy mồ hôi và nước mắt. Mười bảy tuổi đầu, một lứa tuổi với bao khát khát khao và tham vọng, một lứa tuổi ham chơi và đòi hỏi nhiều điều. Nhưng tôi phải từ bỏ tất cả, từ bỏ cái khoảng trời thơ mộng đầu đời để đánh đỏi những chuỗi ngày cày bừa cơ cực, vì tôi biết rằng, sống lẻ loi một mình thì chỉ có tôi mới lo được tương lai phía trước của tôi. Mặc dù làm với đồng lương ít ỏi, nhưng tôi chưa bao giờ thấy hổ thẹn về điều đó, vì tôi tự hứa với bản thân mình rằng, tôi phải sống và vươn lên từ ý chí và nổ lực của mình. Tôi vẫn khắc sâu câu nói mà ông bà ta đả dạy "làm người ít nhất không thành danh củng thành nhân". Đúng vậy, tôi sống để tìm bản thân tôi, tôi sống không vì những điều xa xoa tráng lệ, nhưng tôi sống để tìm ra câu trả lời "tại sao tôi phải sống?".

Sáng thì vẫn là sáng, chiều thì vẫn là chiều, thời gian phẳng lặng cứ vô tình mà trôi được một năm. Thuyền tôi như vậy cứ theo sóng mà trôi, cho tới khi lần đầu tiên tôi gập cô ta (phải gọi là bé mới đúng, vì còn nhỏ quá). Tôi nhớ rất rỏ ngày đầu tiên ấy, ngày em xuất hiện trong mắt tôi như một thiên thần bé nhỏ trong trang phục màu trắng thướt tha và lã lướt. Tim tôi như bị hốp hồn trong giây phút ban đầu ấy. Suốt ngày hôm đó, tôi có một cảm giác thật kì lạ mà tôi chưa bao giờ có. Một cảm giác vội vã, lúng túng, và ngượng ngùng mõi khi em lướt qua ánh mắt của tôi. Có lẻ tôi cố lén nhìn em qua kẻ tóc, chứ em nào cố tình lướt qua ánh mắt của tôi. Nhưng tim tôi thì chưa bao giờ nghỉ rằng mình yêu em , vì có lẻ em củng như bao cô gái duyên dáng khác, em củng chỉ là một bông hoa xinh đẹp đang quyến rủ con buốm cô đơn và đa tình như tôi. Nhưng suốt khoảng thời gian ba tháng hè ấy, tôi cảm thấy thật là vui vẻ mỏi khi tôi có cơ hội trò chuyện với em, và em củng coi tôi như là một người anh lớn, một người bạn thân.

Em rất ít nói, tôi không biết rằng em ít nói vì e thẹn trước một người xa lạ như tôi, hay là em ít nói thật sự. Nhưng tôi biết rằng lời lẻ của em làm cho tôi xao xuyến và run động. Mỏi lần em mở miệng, tôi cảm thấy như một con chim họa mi đang vun cao tiếng hót, ngọt ngào như một chiếc bánh "catô", và êm đềm như một dòng suối đang chảy rốc rách trong tâm hồn tôi. Tôi biết được đó là cảm giác của một mối tình chớm nở, một mốt tình thật sự mà tôi chờ đợi bấy lâu nay. Tim tôi cứ khắc sâu dần hình bóng người con gái bé nhỏ đó. Lứa tuổi như tôi, một lứa muốn yêu và thèm khát được yêu, tôi muốn ngào thét lên để nói rằng tôi yêu em tha thiết. Tôi sẳn sàng ngả quị dưới chân em và dâng em đóa hoa để bày tỏ lòng mình. Tôi có thể làm bất cứ điều gì để chứng minh rằng "tôi yêu em say đắm". Nhưng "vạn điều tôi muốn nói, chưa chắc một điều em muốn nghe", vì thế tôi yêu em thầm kín, có lẻ như thế tôi sẻ cảm thấy dể chịu hơn thay vì nói yêu em để rồi nhận lấy lời từ chối thẳng thừng và cay đắng.

Nhưng ba tháng hè trôi qua một cách vội vả, em ra đi để lại trong tim tôi nổi mất mát không thể nào bù đấp được. Em ra đi khi tôi chưa kịp nói lời yêu. Em ra đi khi tôi chưa bày tỏ được lòng mình. Em ra đi để trái tim cô đơn của tôi càng thêm băng giá. Tại sao và tại sao? Tôi cứ hỏi lòng mình. Em ra đi để giấc mơ của tôi quây về hiện thực là " cô đơn vẫn cô đơn". Em ra đi nhưng để lại cho tôi chút gì để thương và để nhớ, nhưng củng là "để vươn và để tội" cho tôi. Em ra đi nhưng hình bóng em còn đó, tình đó tôi mang. Em ra đi không lời từ biệt, để tôi chờ tôi đợi rồi thất vọng khi em không tới. Điều duy nhất mà tôi biết được là, em mới 14 tuổi, là "freshman" ở trung học, củng là cháu gái của ông chủ tôi.

Tôi cô độc càng thêm cô độc từ lúc em ra đi. Tôi không có bạn bè ở Mỹ, không có ba mẹ tôi bên cạnh, không có em để chia sẻ những niềm vui, vì thế cứ tạo cho tôi một cảm giác cô độc và xa lánh mọi người. Có lẻ người bạn duy nhất mà tôi có thưở đó là căn phòng lạnh giá, là bầu không khí êm đềm, là chuỗi ngày lặng lẻ. Tôi rất ít nói, rất ghét chổ đông đút và náo nhiệt. Tôi nhả nhặn và thân thiện với mọi người. Chính vì đó mà có nhiều cô củng thích tôi. Nhưng hông hiểu tại sao tim tôi cứ bảo rằng tôi không thể yêu họ vì tim tôi làm gì có khoảng trống khi tôi đả trót dành trọn cho em? Em không những đánh mất trái tim tôi mà còn làm cho tôi thương thầm trộm nhớ. Chủ của tôi củng thích tôi và nhiều lần gán ghép tôi với những đứa cháu gái khác, nhưng đâu biết rằng tôi củng muốn "yêu một người" nhiều lắm, nhưng người đó lại là một đứa cháu gái khác, người mà tôi đả gập trong ba tháng hè vừa qua. Tôi đâu dám trách ai, chỉ trách đời ngang trái, tôi cứ trách và tiếc rằng "tại sao không gán ghép cho tôi với người trước mặt, mà lại gán ghép với người tôi chưa từng quen biết?". Có lẻ em còn quá nhỏ, hay tại vì tôi không xứng đáng với người ta?

Thế rồi một năm nửa lại qua, một mùa hè nửa lại đến và em đả trở lại. Ngày đó tôi mừng lắm, lòng tôi vui như mở hội, muốn nhảy tung lên như đứa trẻ mới nhận quà, tôi muốn nhìn mãi vào mặt em cho vơi đi niềm nhung nhớ. Em không có gì thay đổi, vẫn với vẻ mặt ngây thơ của một người con gái mới lớn, vẫn với giọng nói dịu dàng, mái tóc dài ống ả và nụ cười dễ thương làm say đắm lòng người. Tim tôi như được sưởi ấm giữa mùa Đông. Không như những người con gái tôi quen từ trước, hình bóng em không thể nào phai nhòa trong tâm trí của tôi, mà còn làm tôi đêm ngày nhung nhớ, quặn thát linh hồn. Tại chổ làm, tôi cảm thấy ghen tị khi những thằng con trai khác nhìn em, mặc dù đó chỉ là những cái nhìn vô tình, có lẻ khi yêu là vậy đó. Trong những lúc rãnh rổi, tôi muốn tìm kiếm một cái gì đó để được gần em thêm chốc lát và để được trò chuyện với em. Tôi biết rằng đó chỉ là những giây phút ngắn ngủi, nhưng tôi thật sự là hạnh phút lắm bởi vì tôi có được em trong khoánh khắc, và từ dạo ấy tôi mới biết rằng, tôi sẻ đau khổ lắm nếu không có em trong quảng đời còn lại của tôi.

Ngày qua ngày, chúng tôi càng thân thiết hơn. Em càng thích nói chuyện với tôi nhiều hơn và thường hay trêu chọc tôi nửa. Tôi không biết em trêu tôi vì em quan tâm tới tôi hay chỉ muốn cho khoay khỏa ở chổ làm. Rồi có một ngày, em hỏi tôi thật nhiều, hỏi mọi thứ, và hỏi...."tôi có bạn gái chưa?". Tôi nhút nhát quá, tôi không thể trả lời sự thật, tôi chỉ boa loa vài câu buồn cười cho qua chuyện. Em tỏ vẻ giận hờn và trách móc. Từ dạo đó, tôi biết rằng em củng có chút cảm tình với tôi, nhưng tôi ngu quá, tôi tự đánh mất cơ hội cho mình, tôi tự đánh mất cơ hội mà tôi ấp ủ bấy lâu nay. Đó là khúc rẻ quan trọng trong đời của tôi và tôi biết rằng tôi sẻ nuối tiếc và ân hận nhiều lắm trong quãng đời còn lại.

Em thường về trước tôi, thời gian còn lại tôi cảm thấy thật trống vắng, mọi việc dường như dừng lại và thẩn thờ như một người điên. Về tới nhà, hình óng em vẫn không giây phút nào rời khỏi đầu óc tôi. Tôi thức khuya lắm, vì tôi không ngủ được. Hình bóng em như con chim nhỏ cứ chập chờn và tung bay trong tâm trí của tôi. Tôi chỉ mong ươc một điều là thời gian hảy trôi qua thật nhanh để tôi được gập mặt em ngày hôm sau. Cho tới lúc đó, tôi mới thấm thía được:

Có say mới biết rượu nồng
Có yêu mới biết chờ trong đêm ngày.


Mặc dầu tôi biết em có ý với tôi, và tôi củng yêu mến em với tất cả tấm lòng, sẳn sàng làm bất cứ điều gì để thấy được nụ cười trên khuông mặt của em, bởi vì đó là niềm vui và hạnh phúc của tôi. Nhưng như một định mệnh, "không cùng đường thì không đi chung", tôi không thể mở lời để nói tiếng yêu ngọt ngào, nên "thuyền đành xa bến". Tại sao tôi không thể nói được điều đơn giản đó? Em sinh ra và lớn lên ở Mỹ trong một gia đình mẫu mực, học hành thật là giỏi, và còn xinh xắn như một bông hoa trinh nử từ thể xác tới tâm hồn. Làm sao tôi dám mơ ước tới một hình bóng hoàng hảo nhử thế? Trong khi đó, nhìn vào bản thân tôi, tôi thật hổ thẹn quá, làm sao dám so sánh với em. Một thằng học sinh nghèo, vừa chân ướt chân ráo tới Mỹ, học hành thật lem nhem, khó khăn lắm mới có một chổ làm với đồng lương ít ỏi, luyện tập lắm mới viết được vài câu tiếng Anh, nổ lực hơn một năm mới được vào college. Tất cả dường như khó khăn cho tôi, tất cả dường như là thử thách. Nhiều lúc, tôi thấy tủi thân và rơi lệ trong những đêm cô độc. Nhưng đâu ai biết cho tôi, em củng đâu biết, có chăng chỉ là tiếng gió, tiếng mưa bên khung cửa đang an ủi và dổ dành tôi.

Ôm ấp một tình yêu trong tim, nâng niu một bóng hình trong trí nhớ, nhưng mơ ước củng chỉ là ước mơ, làm sao có thể thành sự thật. Tôi biết mùa hè nầy củng sẻ qua, và em củng sẻ xa tôi như năm trước. Em ra đi và em sẻ trở lại? Hay là em sẻ xa tôi vĩnh viễn và hình ảnh em chỉ là kí ức của tôi? Tôi không biết chuyện gì sẻ xảy ra, nhưng tôi biết rằng anh sẻ đau khổ lắm khi mất em. Điều duy nhất mà tôi có thể làm là chờ đợi và chờ đợi, nâng nhiu những gì phút quý giá sau cùng bên cạnh em như những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời của tôi..............

Gió thoảng hương bay tình chợt đến
Sóng biển ru buồn... gợi nhớ thương
Đêm trường trăng sáng lòng hiu quạnh
Rót lạnh hồn ta … nổi nhớ người.......!
_________________
Có 1 người sẽ luôn luôn chỉ là 1 của thế giới...nhưng mãi mãi là thế giới của 1 người...
- Và, nhờ có sự hiện diện của người ấy_ Dường như ta đã tìm được 1 tình yêu.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
css
Người Điều Hành
Người Điều Hành


Ngày tham gia: 26 7 2006
Số bài: 226



Bài gửiGửi: 8-15-2006 5:27 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

nhiều wá dọc sao hết day study
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lovely_13
Người Điều Hành
Người Điều Hành


Ngày tham gia: 03 8 2006
Số bài: 130



Bài gửiGửi: 8-17-2006 5:56 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

em đọc dc nhưng ko hỉu lém....dạo nì ko vào thăm ttv dc.....bùn wé........
_________________
(= *_* =)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Peek-a-Boo
Trùm Phá Phách
Trùm Phá Phách


Ngày tham gia: 21 7 2006
Số bài: 934


Đến từ: [T]here

Bài gửiGửi: 8-18-2006 2:38 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Em siêng năng đọc là được rồi...Sao này em sẽ hiểu..hahha.
_________________
Có 1 người sẽ luôn luôn chỉ là 1 của thế giới...nhưng mãi mãi là thế giới của 1 người...
- Và, nhờ có sự hiện diện của người ấy_ Dường như ta đã tìm được 1 tình yêu.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
noithattt
Member
Member


Ngày tham gia: 21 3 2016
Số bài: 3


Đến từ: Hà Nội

Bài gửiGửi: 3-21-2016 12:40 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đọc bài mà thấy dài dòng quá


_________________
vách ngăn văn phòng
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Website của thành viên này
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trái Tim VN -> Nam Nhân Giao Dịch Thời gian được tính theo giờ GMT - 4 giờ
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn

Card File  Gallery  
Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group
Create your own free forum | Buy a domain to use with your forum

>> Giot Nuoc Mat Chay Nguoc : MBK <<